de_DEvi
Home » Văn Hoá Khoa Hoc Xã Hội » MÙA XUÂN DÂN TỘC GIỮA HỒN TÔI

MÙA XUÂN DÂN TỘC GIỮA HỒN TÔI

> Xin click vào link dưới để thưởng thức diễn ngâm của Nghệ Sĩ Thu Hường (Úc

> Châu)

>

> https://app.box.com/s/erzkxb3fwjkao8ckxoqw

>

> MÙA XUÂN DÂN TỘC

> GIỮA HỒN TÔI

>

> Võ Đại Tôn (Hoàng Phong Linh)

>

> 1.

> Nửa đêm tôi tỉnh giấc

> Tưởng mình còn quê hương.

> Bờ Mê hay Bến Thật

> Sao sóng dậy trùng dương ?

> Bước Xuân về thơm nhẹ gót vương hương

> Mà nghe hồn trĩu nặng.

> Dòng sông tôi giữa đêm trường hoang vắng

> Chảy về Quê tìm lại bến Xuân xưa.

> Tóc Em thơm, hương thoảng dầu dừa

> Tay giặt áo, lén soi nhìn bóng nước.

> Em cúi thẹn, chớp rèm mi nhung mượt

> Cả trời Thơ vờn dáng mộng Em Thơ.

> Tranh thủy mạc đẹp hơn cả nguồn mơ

> Cho tôi sống những giờ đau viễn xứ.

> Qua bóng hình Em, tôi yêu giòng Lịch Sử,

> Núi sông còn thơm giữ trọn Tình Quê.

> Bước chân khô Mẹ về

> Rổ nghèo tan phiên chợ.

> Từ Động Đình Hồ, sông than núi thở

> Một đời Mẹ gánh Trăm Con.

> Đường Mẹ đi, chân cứng đá mòn

> Dăm củ sắn mà vuông tròn Đạo Lý.

> Mẹ ngẩng cao đầu, trống đồng vang ngựa hí,

> Nhìn đàn con lẫm liệt giữ Quê Cha.

> Bờ Sông Hồng trăng chiếu ánh phù sa,

> Hương Giang mộng, chập chờn xuôi Mái Đẩy.

> Chín Rồng Thiêng thành Cửu Long sóng quẫy

> Nắng hồng Xuân duyên kết lúa Nàng Hương.

> Một nghìn năm chống giữ biên cương

> Vẫn kiên cường khí phách.

> Tám mươi năm, lòng chung huyết mạch

> Thu về trọn dải non sông.

> Mẹ ôm con, chưa vui thỏa tấc lòng

> Bỗng nghe trời Xuân khóc.

> Xác triệu con bên vệ đường tang tóc

> Đói mòn Ất Dậu năm xưa.

> Từng thân khô, trần trụi nắng mưa

> Như đống rác giữa tồn sinh nhân loại.

> Rồi Mậu Thân, vang tiếng cười lang sói

> Nửa đàn con vì chủ thuyết lai căng

> Vung cuốc lên, tay sát khí đằng đằng

> Chôn tập thể, cạn khô tình Dân Tộc.

>

> 2.

> Tôi tỉnh giấc, sao còn đây tiếng khóc

> Dù đăng trình tôi vẫn quyết tâm đi.

> Bao nhiêu năm không mỏi gót chỉ vì

> Nghe tiếng trống Hà Hồi vang thúc giục.

> Xuân Đống Đa, dù tay nghèo gậy trúc

> Cũng lừng danh vạn thuở giống Rồng Tiên.

> Tôi sẽ về – tìm dáng mộng trinh nguyên

> Tranh thủy mạc ngày xưa – Em xỏa tóc

> Bên bờ sông – sắc Xuân vờn châu ngọc

> Nụ cười Em nhung mượt một đời Thơ.

> Tôi sẽ về – không “vô cảm”, thờ ơ

> Vênh váo cười vang trên lầm than Tổ Quốc.

> Không đùa vui trên thân em gầy guộc

> Chỉ bằng tuổi cháu con !

> Tôi sẽ xin – vì lẽ sống còn

> Của Dân Tộc – cùng hòa chung nhịp bước.

> Tuổi cuối đời chỉ mong tròn nguyện ước

> Cùng Toàn Dân đòi lại quyền Người.

> Nghe cả trời Xuân vang dậy tiếng cười

> Khi quỳ ôm chân Mẹ.

> Được hôn lên từng nếp da nứt nẻ

> Vì lịch sử oan khiên

> Vì nửa đàn con quên cả hịch truyền

> Dựng xây Mùa Xuân Dân Tộc.

> Tôi thành trẻ thơ nhoài ôm Tổ Quốc

> Như con tìm Mẹ, thơm ngủ mơ vàng.

> Mẹ dẫn con đi, cuốc lại đồng hoang

> Cho lúa mọc lừng hương trời Đông Á.

> Bầy em con không còn ai trả giá

> Bán buôn nô lệ da vàng.

> Cho con khỏi nhục khi nhìn cảnh suy tàn

> Vì giống Việt đang cằn khô Đạo Lý.

> Bạo lực vùi chôn Nhân Vị

> Đường hầm heo hút tương lai.

> Đời tạm dung, trong mê-tỉnh đêm dài

> Tôi vẫn thấy đẹp trời Xuân Dân Tộc.

> Xuân giữa hồn tôi, hồi sinh Tổ Quốc,

> Nhạc bừng reo, hoa tỏa ngát hương nồng.

> Hồn sông tôi trôi chảy, vẫn xuôi dòng

> Len sỏi đá, về Biển Đông tìm Mẹ.

> Xin chờ con – dù hành trang gánh nhẹ

> Nhưng nặng lòng vì Lẽ Sống Quê Hương.

> Em hãy chờ tôi, bóng nước soi gương

> Hồng lên má, nụ cười xưa giấu thẹn.

> Tôi sẽ về – không quên lời ước hẹn

> Giữa triều dâng bừng dậy sắc Xuân sang.

> Xuân của đời tôi xin được hưởng Vinh Quang

> Toàn Dân Tộc – nắng Xuân hồng phơi phới.

> Trời Việt Nam lụa là thay áo mới

> Trẩy hội lên đường, vui đón Tự Do.

>

> Võ Đại Tôn. (Hoàng Phong Linh)

> Hải ngoại.

>