Trauerfeier Dr. Rupert Neudeck

 

                                          Berlin ngày 05 tháng 6 năm 2016

Kính thưa quý vị Lãnh Đạo Tinh Thần Tôn Giáo

Kính thưa quý Hội Đoàn , Đoàn thể và Tổ Chức chống Cộng tại Đức Quốc và Châu Âu

Sau một cơn bệnh nặng ông Tiến Sĩ Rupert Neudeck , một vị đại ân nhân của người Việt tỵ nạn , đã từ trần hôm 31.05.2016.

Qua sự  liên lạc thân tình của ông  Nguyễn Hữu Huấn với gia đình  tang chủ  Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn chúng ta nhận được lời chuyển mời của bà Christel Neudeck và gia đình đến tham dự Thánh Lễ Cầu Hồn và  Lễ Tang  sẽ được tổ chức :

tại Thánh Đường St. Aposteln ( am Neumarkt/ Köln )

Địa chỉ : Neumarkt 30   50667 Köln

Vào lúc 11:00giờ ngày thứ ba  14 tháng 6 năm 2016-06-02

do Đức Hồng Y Rainer Maria Woelki, Tổng Giám Mục giáo phận Köln, chủ lễ

Với tất cả tấm lòng tiếc thương và quý trọng chân thành đối với Tiến Sĩ Rupert Neudeck chúng tôi xin trân trọng thông báo lời mời đến quý vị để chúng ta cùng đến tham dự buổi lễ tiễn đưa  tôn nghiêm  và thành kính này .

Chúng tôi cũng nhân đây xin trân trọng cám ơn vị Mạnh Thường Quân đại diện tâp thể thuyền nhân  đăng Phân Ưu trên hai tờ báo lớn : Tuần Báo Die Zeit ( ngày 09.06.2016 )  và nhật báo TAZ ( ngày 04.06.2016 )

Kính thư

BS Hoàng Thị Mỹ Lâm

TM Liên Hội NVTN tại CHLB Đức e.V.

Petition "Bundestagsabgeorneter Andreas Lämmel: Moritzburg - Verherrlichung Ho Chi Minh"

 

 

Kính thưa quý Nhân Sĩ , Hội Đoàn , Đoàn Thể và Tổ Chức Chống Cộng
Trước âm mưu tái tạo di tích Hồ Chí Minh tại Moritzburg Đông Đức nhằm đánh bóng một tên tội đồ dân tộc , chúng tôi kêu gọi quý vị hãy ký tên đông đảo vào thỉnh nguyện thư dưới đây để chống lại dự án xây dựng này của nhà cầm quyền CSVN :


Petitionslink:
https://www.change.org/p/bundestagsabgeorneter-andreas-l%C3%A4mmel-moritzburg-verherrlichung-ho-chi-mins/u/16807628?recruiter=42078779&utm_source=share_update&utm_medium=email&utm_campaign=share_email_responsive

 


Liên Hội Người Việt Tỵ Nạn tại CHLB Đức.

Zum Tod von Dr. Rupert Neudeck

Tief berührt und erfüllt von dankbaren Erinnerungen vernahmen wir, inmitten einer Aktion gegen die Verherrlichung des kommunistischen Diktators Ho-Chi-Minh in Moritzburg und die folgenschwerste Verschmutzung der Küste Vietnams durch  FORMOSA, die Nachricht vom Heimgang unseres großartigen Retters und kompromisslosen Menschenrechtsaktivisten.

 

Dr. Rupert Neudeck hatte 1979 eine mutige, visionäre und höchst nachhaltige Entscheidung getroffen. Die Früchte und Erfolge dieser Entscheidung ebnen den Weg für ein demokratisches und zukunftsfähiges Vietnam.

 

Möge Dr. Rupert Neudeck im Reiche Gottes weiter mit dem vietnamesischen Volk und allen unter Unrecht und Diktatur leidenden Völkern verbunden bleiben.

 

In herzlicher und dankbarer Erinnerung

Bundesverband der vietnamesischen Flüchtlinge in der Bundesrepublik Deutschland e.V.

Erneuerter Gedenkort für einen Massenmörder?

 

Erneuerter Gedenkort für einen Massenmörder?

Völkerverständigung ist eine gute Sache, aber man sollte dabei niemals vergessen, mit wem man verhandelt und mit welchen Regimen man es zu tun hat. In einem aktuellen Fall in Sachsen könnte dies leider im Falle des neuen Botschafter Vietnams Doan Xuan Hung und der deutsch-vietnamesischen Zusammenarbeit passiert sein. Denn offenbar wird ernsthaft erwogen einen DDR-Erinnerungsort mit staatsvietnamesischer Hilfe geschichtspolitisch einseitig neu aufzubauen. Neben der Erinnerung an die Ausbildung von vietnamesischen Kindern in der DDR würde hier, wenn es denn so umgesetzt werden würde, offenbar ein völlig unkritisches Bild eines Massenmörders demokratisch geadelt.

Und so geht die Geschichte, die man in der Sächsischen Zeitung nachlesen kann.

„Fast ehrfürchtig“, so schreibt Sven Görner in der SZ am 19. Mai, hielt der vietnamesische Botschafter eine Bronzetafel mit Patina in den Händen, die an ein Ereignis von vor fast 70 Jahren erinnert. Im Sommer 1957 weilte der spätere Präsident Nordvietnams Ho Chi Minh in Moritzburg bei Dresden zu Gast. Er besuchte vietnamesische Kinder, die im damaligen Käthe-Kollwitz- Heim, heute wieder das Diakonenhaus, lebten, um in der DDR ausgebildet zu werden. Viele dieser Kinder waren später hochrangige kommunistische Funktionäre in ihrer Heimat. In den vergangenen Jahrzehnten wurde der Ort immer mal wieder von Vietnamesen besucht, die sich selbst noch heute „Moritzburger“ nennen. Zu DDR-Zeiten erinnerte eine Tafel an den Besuch von „Onkel Ho“, wie der Diktator, so beteuert die SZ, auch heute noch „liebevoll“ genannt werde. Nach der Vereinigung geriet der „Gedenkort“ in Vergessenheit. Als Besonderheit in Moritzburg wurden in jüngerer Vergangenheit Schritte unternommen, den Ort attraktiver zu gestalten.

Im Zuge deutsch-vietnamesischer Kontakte erfuhren diese Bemühungen jüngst offenbar massive Unterstützung. Der neue vietnamesische Botschafter und staatsvietnamesische Unternehmer boten ihre Hilfe an. Unterstützung erfährt diese Idee offenbar von der lokalen Politik und dem CDU-Bundestagsabgeordneten Andreas Lämmel. Was dabei ganz offenbar völlig unterschätzt wird ist, dass Moritzburg, das von vielen Touristen besucht wird, im Endeffekt ein zum „Onkel Ho“ weich gezeichnetes Bild eines Massenmörders präsentiert bekommen wird, wie es zu DDR-Zeiten üblich war und in der modernen staatsvietnamesischen Propaganda weiterhin gewaltsam durchgesetzter Standard ist.

Doch wer war Ho Chi Minh?

Hồ Chí Minh

Ho Chi Minh, Mitautor einer 1928 in Moskau erschienenen Anleitung für kommunistische Aufstände, als deren Erscheinungsort Zürich angegeben wurde, ist maßgeblich verantwortlich für die grausamen Verbrechen, die von seiner Befreiungsarmee an der südvietnamesischen Bevölkerung verübt wurden und für die Unterdrückung Andersdenkender in seinem Land. Die vietnamesischen Lager standen in ihrer Brutalität ihrem Urbild im Gulag nichts nach. Bis heute werden Andersdenkende in Vietnam weggesperrt. Fraktionskollegen von Lämmel haben Patenschaften für in Vietnam eingesperrte Blogger, für deren Entlassung sie sich einsetzen, übernommen.

Uwe Siemon-Netto, der als Kriegsberichterstatter die Einnahme der Kaiserstadt Hué während der Tet- Offensive 1968 als Zeuge miterlebte, zeichnet ein ungeschöntes Bild der Kriegsführung von ‚Onkel Ho’s Truppen:

Als sein Militärkonvoi die Stadt erreichte, die vom Vietcong erobert worden war, mussten die Fahrzeuge häufig halten, weil hunderte Leichen auf den Straßen lagen.

An den Verletzungen war deutlich zu erkennen, dass es sich um Opfer von Massenerschießungen aus nächster Nähe handelte, überwiegend Frauen und Kinder, festlich gekleidet für das vietnamesische Neujahrsfest.

Wie sich bald darauf herausstellte, waren die Erschossenen noch glücklich dran gewesen. Viele Menschen waren lebendig begraben worden. Siemon-Netto sah am Rande eines Massengrabes frisch manikürte Finger aus dem Boden ragen.

Trotz aller Grausamkeit der Vietcong wurde der Krieg militärisch nicht von ihnen gewonnen. Wie kam es, dass die militärischen Verlierer am Ende die Sieger waren und Vietnam unter ihrer kommunistischen Knute vereinigt wurde?

Es war ein Sieg ihrer Propaganda, den sie mit ihren willigen Helfern im Westen erringen konnten. Es war der erste Krieg, der nicht militärisch, sondern an der Medienfront entschieden wurde.

Westliche Intellektuelle, wie John Kenneth Galbraith, Jean Paul Sartre oder der westdeutsche Vietcong-Propagandist Erich Wulff, der 1968 nur deshalb nicht der DKP beitrat, um seine Professur in Hannover nicht zu verlieren, beeinflussten maßgeblich die öffentliche Meinung, indem sie die kommunistischen Verbrechen blind ignorierten und die amerikanischen Gräuel, die es natürlich auch gegeben hat, in den Focus rückten, ohne darauf hinzuweisen, dass es sich nicht um ein amerikanisches Prinzip, sondern um dessen Verletzung handelte.

Die Propaganda wird bis heute fortgesetzt. In der deutschen Wikipedia findet man kein Wort über die Verbrechen des Vietcong, dafür einen Hinweis darauf, dass die Studenten 1968 mit Sprechchören wie Ho, Ho, Ho Chi Minh auf die Straße gingen und Bilder von Massenmördern wie Pol Pot und Mao in die Höhe hielten.

Was ist in Moritzburg geplant?

Nun würde in letzter Konsequenz in Moritzburg ein neuer Propagandaort entstehen. Die Wiederanbringung der DDR-Plakete ist geplant, Erinnerungsbilder an das Kinderausbildungsheim hat der Bürgermeister aus dem Archiv hervorgeholt und dem Diakoniehaus übergeben. Diese sollen gezeigt werden. Von einer kritischen Einordnung liest und hört man nichts. Aber zur Krönung haben die geldkräftigen Unterstützer aus Vietnam eine tolle Idee: ein „kleines Holzhaus im vietnamesischen Stil“ soll aufgestellt werden um z.B. die Fotos zu präsentieren. Schließlich hat der liebe Onkel in einer Hütte neben dem Regierungspalast campiert, so will es jedenfalls die Ho Chi Minh-Huldingungslegende. Wenn dies alles so mit staatsvietnamesischer Hilfe umgesetzt werden würde, kann man eigentlich nur von Diktatorenhuldigung reden.

Und möglichst schnell so auch gehen, dann könnte man den 70. Jahrestag des Besuchs von Ho Chi Ming in Moritzburg als Eröffnungstermin nutzen. Dies wäre so letztlich die perfekte staatsvietnamesische Propagandashow. Bislang bleibt ein öffentlicher Aufschrei aus. Lediglich die kleine Gruppe der ehemaligen vietnamesischen Boat-People wehrt sich gegen diesen Skandal.

Es wird eine Nagelprobe für unsere Demokratie sein, ob es gelingen wird, dieses Vorhaben in dieser Form zu verhindern. Denn dies geht weit über das richtige Anliegen der deutsch-vietnamesischen Völkerverständigung und Kooperation hinaus.

Vera Lengsfeld

Hier können sie die Petition der Boatpeople unterstützen:

https://www.change.org/p/bundestagsabgeorneter-andreas-l%C3%A4mmel-morit...

Hier können Sie sich über den wahren Verlauf des Vietnamkrieges informieren:

https://www.amazon.de/Duc-Deutsche-Vietnam-Falschen-siegten/dp/376552024...

Thư phản đối dự án xây dựng khu tưởng niệm Hồ Chí Minh tại Moritzburg

 

 

Berlin, den 28.05.2016

  Sehr geehrter Herr  Andreas Lämmel,

wir sind auf den Artikel „Auf den Spuren von Onkel Ho“  in der Sächsischen Zeitung vom 19.5.2016 aufmerksam geworden, in dem berichtet wird, dass  der vietnamesische Botschafter Doan Xuan Hung am  18.05.2016 auf dem Gelände des Diakonenhauses in Moritzburg  die Wiederherstellung und Erweiterung des Ho Chi Minh Gedenkortes  wünscht. In diesem Bericht wurde Ihr Name ebenfalls erwähnt und lässt der Eindruck entstehen, Sie würden dieses Vorhaben befürworten.

Erlauben Sie uns, zunächst unsere Sicht darzustellen.

Für die Vietnamesen, die vor der kommunistischen Unrechtsherrschaft und Missachtung der Menschenwürde geflüchtet sind und Zuflucht in Deutschland gefunden haben, ist dieses Vorhaben ein großer Affront und ein Stich in die alte Wunde.

Ho Chi Minh  hatte  den Kommunismus  nach dem Vorbild des Stalinismus und Maoismus in Vietnam  mit aller Macht eingeführt und ohne Rücksicht auf Verlust, sei es Menschenleben oder Frieden des Landes.

Nach außen gab er sich als Volksretter und Revolutionär, doch er verfolgte das Ziel, Vietnam komplett unter die kommunistische Herrschaft zu stellen.
Unterdrückung und Terror prägten sein Vorgehen. Seine Maßnahmen dienten nicht dem Frieden des Landes, sondern hatten unsägliches Leid über die vietnamesische Bevölkerung beider Seiten gebracht. Nachstehend einige Beispiele:

-          in Nordvietnam ließ  er vom 1953 bis 1956 hunderttausende Groß-/ grundbesitzer samt Familienangehörigen im Rahmen der Landreform grauenvoll foltern und töten.

-          im Rahmen der „Hundert Blumen Kampagne“ vom 1954 bis1960 (nach dem Vorbild der „Kulturrevolution“ in China) wurden Schriftsteller, Komponisten, Musiker, Künstler u.v.m. massenhaft verhaftet und erhielten Berufsverbot. Zeitweise saßen bis 200.000 politische Gegner im Straflager ein.

-          Bei der Tet-Offensive des Vietcongs in Hue (1968) wurden neben tausenden getöteten vietnamesischen Zivilisten auch vier Deutschen exekutiert (drei  Ärzte  Raimund Discher, Horst-Günther Krainick und seine Ehefrau Elisabeth  sowie  Alois Alteköster).

Im Vietnamkrieg  starben 3 Millionen Soldaten der Nordvietnamesische Armee (NVA) und 1,3 Millionen südvietnamesische Soldaten sowie 2-4 Millionen vietnamesische Zivilisten. 58.220 US Soldaten und 5.264 verbündete Soldaten waren ebenfalls im Krieg gefallen.

Nach dem Kriegsende (30.04.1975) herrschten weiterhin Unterdrückung und Terror in Südvietnam. Männer, die unter der südvietnamesischen Regierung gedient haben,  wurden in Zwangsarbeits-  bzw.  Umerziehungslager  deportiert und eingesperrt. Deren Frauen und Kinder wurden  aus ihren Wohnorten in  sogenannte „ neue ökonomische Zonen“ verbannt, wo sie praktisch vor dem Nichts standen.  Ca. 60.000 unerwünschte Südvietnamesen kamen ums Leben. Die daraus folgende Fluchtwelle aus Vietnam erreichte den Höhepunkt in den Jahren 1975-1982. Etwa 500.000 sogenannte „Boatpeople“ kamen auf ihrer Flucht  im Meer um. Rund 1.218.000 Vietnamesen gelang die Flucht, und sie ließen  sich in über 16 verschiedenen Ländern nieder.

Sehr geehrter Herr Lämmel,

in VN herrscht bis heute noch das totalitäre kommunistische Regime, in dem die Menschenrechte und die UN-Antifolterkonvention konsequent ignoriert werden.

Die vietnamesische kommunistische Regierung  versucht dennoch immer wieder ihren damaligen Führer Ho Chi Minh  im Ausland zu glorifizieren. 1990 scheiterte sie mit dem Versuch,  Ho Chi Minh als Persönlichkeit der Weltkultur zu ehren, bei UNESCO (Paris)aufgrund des massiven Protestes der Freiheit liebenden Vietnamesen.

In Hanoi ist das Mausoleum von Ho Chi Minh aus unserer Sicht  ein  Schandfleck in Vietnam.  Auf Deutschem Boden, wo die Würde des Menschen im Grundgesetz verankert ist, gibt es keinen Platz für die Ehrung eines Massenmörders bzw. eines totalitären, kommunistischen Diktators.

Die Herrichtung und der Ausbau des Ho Chi Minh-Gedenkortes in Moritzburg sind nicht nur eine Ohrfeige für die  Opfer der kommunistischen Gewaltherrschaft in Deutschland, sondern auch eine Missachtung und tiefe Beleidigung gegenüber den vietnamesischen Opfern.

Mit diesem Schreiben  möchten wir Sie auf die Brisanz der geplanten Herrichtung des Gedenkortes in Moritzburg im Zusammenhang mit Ho Chi Minh hinweisen.

Als Freiheit liebende Bürgerinnen und Bürger in Deutschland wissen wir aufgrund unserer geschichtlichen Herkunft die Werte der Menschenrechte, Freiheit und Gerechtigkeit sehr zu schätzen. Wir sehen es als unsere Pflicht an, diese Werte zu verteidigen und sie den nachfolgenden Generationen vorzuleben, sowohl in Deutschland als auch in Vietnam.

Wir bitten Sie hierbei um Unterstützung und bedanken uns recht herzlich für Ihre Aufmerksamkeit.

Mit freundlichen Grüßen

 

Frau Dr. med. Hoang, Thi My Lam

Vorsitzende des Bundesverbandes der vietnamesischen Flüchtlinge in der Bundesrepublik Deutschland e.V.

Xin đính kèm lá thư cho chính quyền Đức:

 

 

Berlin, den 16.05.2016

 

Sehr geehrte Frau Dr. Barbara Hendricks, Ministerin des Bundesministeriums für Umwelt, Naturschutz, Bau und Reaktorsicherheit,

 

Sehr geehrter Herr Jochen Flasbarth und Herr Gunther Adler,  Stellvertreter der Ministerin und Staatssekretäre des Bundesministeriums,

 

Sehr geehrte Frau Rita Schwarzelühr-Sutter und sehr geehrter Herr Florian Pronold, Leitungen des Ministeriums,

 

in Vietnam herrscht seit Anfang April 2016  eine schwere Umweltkatastrophe. Tonnenweise tote Fische und Meerestiere  wurden sowohl in den Küstengebieten als auch am Meeresboden in  Zentralvietnam gefunden. Die Katastrophe begann zunächst in der Provinz Ha Tinh. Später weitete sie sich südwärts  nach Quang Binh, Quang Tri, Thua Thien-Hue, Danang sowie Nha Trang aus. Insgesamt sind mehr als 700 Kilometer Küste betroffen. Die dortigen Korallenbänke und Riffe sind  ebenfalls mit schlammiger, fauler, stinkender  Brühe  überzogen.

Die Ursache der Umweltkatastrophe ist mit hoher Wahrscheinlichkeit auf das unbehandelte, giftige Abwasser aus dem Stahlwerk der Formosa Ha Tinh Steel Company (FHS) in Vung Ang zurückzuführen. Trotz der Bestätigung einer unterirdischen und ins Meer geleiteten  Abwasserkanalisation mit einem Ausstoß von bis zu 45.000m3 pro Tag behauptete eine Arbeitsgruppe des Industrie- und Handelsministeriums Vietnam am 26.04.2016, dass das Meer jetzt sauber sei und das Fischsterben aufgehört hat.

 

Wegen der Existenzbedrohung von Fischern und Fischfarmern sowie der Gesundheitsgefährdung des ganzen Volkes gingen tausende  Menschen in Hanoi und Saigon am 08.05.2016 zur Kundgebung gegen die Umweltverschmutzung auf die Straßen. Um die Umweltkatastrophe weiter vor dem eigenen Volk  und vor der Welt zu vertuschen, lösten Staatsicherheitsbeamte die Demonstration gewaltsam auf, wobei zahlreiche Menschen verletzt wurden.

 

Die friedliche Kundgebung für die Umwelt am 15.05.2016 wurde denunziert  und verboten; zahlreiche Menschen in Saigon wurden auf der Straßen  wiedermal  gewaltsam verhaftet.  Trotz allem wird  die nächste Kundgebung in den Großstädten in Vietnam am 22.05.2016 eingeplant.

 

Sehr geehrte Damen und Herren,

 

ich ersuche Sie mit diesem Schreiben, sich mit der vietnamesischen Bevölkerung zu solidarisieren. Die Umweltkatastrophen in Vietnam müssen medial in die Welt  transportiert werden, um  die vietnamesische Regierung zum Dialog aufzufordern.

Es ist die Pflicht der vietnamesischen kommunistischen Regierung hierfür die Verantwortung zu übernehmen, um Menschen, Fische, Meeresbewohner und die gesamte Natur zu schützen, statt Umweltsünden weiter zu verheimlichen  und zu fördern.

 

Hochachtungsvoll

 

Frau Dr. med. Hoang Thi My Lam

Vorsitzende des Bundesverbandes der vietnamesischen Flüchtlinge in der Bundesrepublik Deutschland e.V.

 


Bản dịch của Lê Ngọc Châu

 

 

Thư của Liên Hội người Việt tỵ nạn tại CHLB Đức
gởi cho Bộ trưởng Liên Bang Đức về Môi trường,
Bảo tồn Thiên Nhiên Xây dựng và
An Toàn hạt nhân và lãnh đạo của Bộ

 

Berlin , 16/05/2016


Thưa Bà Tiến sĩ Barbara Hendricks, Bộ trưởng Bộ Liên bang về Môi trường, bảo tồn thiên nhiên, xây dựng và an toàn hạt nhân,

 

Thưa ông Jochen Flasbarth và ông Gunther Adler, Đại diện bà Bộ trưởng và Quốc vụ khanh  của Bộ,

 

Thưa bà Rita Schwarzeluehr-Sutter và Sir Florian Pronold, lãnh đạo của Bộ,


Một thảm họa môi trường nghiêm trọng đã xẩy ra tại Việt Nam kể từ tháng tư năm 2016. Hàng tấn cá chết và động vật biển đã được tìm thấy không những ở các khu vực ven biển mà còn ngay cả dưới đáy biển ở Trung Tâm Việt Nam (miền Trung VN). Thảm họa bắt đầu ở tỉnh Hà Tĩnh. Sau đó mở rộng về phía Nam đến Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên-Huế, Đà Nẵng cũng như Nha Trang. Tóm lại, hơn 700 km bờ biển bị ảnh hưởng. Các rạng san hô ở đó và đá ngầm cũng bị bao phủ với một lớp bùn nhão dầy và hôi thối.

 

Nguyên nhân gây ra thảm họa môi trường tại Vũng Áng là do - trong tất cả các xác suất - nước thải công nghiệp độc hại chưa được thanh lọc từ nhà máy thép của Công ty Formosa Hà Tĩnh Steel (VSATTP). Mặc dù có sự xác nhận một đường ống thoát nước ngầm và dẫn sâu xuống biển với sản lượng lên đến 45.000m3 mỗi ngày của một nhóm công tác của Bộ Công nghiệp và Thương mại Việt Nam hôm 26.04.2016 rằng biển bây giờ sạch sẽ và vụ cá chết đã ngừng.


Vì sự tồn tại của ngư dân và người nuôi cá cũng như các nguy cơ cho sức khỏe của cả một dân tộc, do đó đã có hàng ngàn người ở Hà Nội và Sài Gòn xuống đường hôm 08.05.2016 tham dự cuộc biểu tình chống ô nhiễm môi trường. Để tiếp tục che đậy thảm họa môi trường trước người dân của mình và trước thế giới các quan chức an ninh nhà nước của nhà cầm quyền đã giải tán các cuộc biểu tình bằng vũ lực, trong đó có nhiều người bị thương.

 

Các cuộc biểu tình ôn hòa cho môi trường vào ngày 15/05/2016 đã bị lên án và bị cấm, nhiều người dân Sài Gòn một lần nữa đã bị bắt một cách thô bạo trên đường phố. Tuy nhiên, cuộc biểu tình tiếp theo tại các thành phố lớn ở Việt Nam đã được dự kiến ​​vào ngày 22.05.2016

 

Thưa quý bà và quý ông,


Với lá thư này, tôi thỉnh cầu quý vị thể hiển tình đoàn kết với nhân dân Việt Nam. Những thảm họa môi trường ở Việt Nam phải được truyền thông vận chuyển đến với thế giới để đòi hỏi "chính phủ Việt Nam" đối thoại.


Đây là nhiệm vụ của "chính quyền cộng sản Việt Nam",  nhận  trách nhiệm bảo vệ con người, cá, sinh vật biển và toàn thể thiên nhiên, thay vì tiếp tục che giấu, đẩy mạnh tội lỗi đã gây ra cho môi trường.


 Trân trọng

 

Dr. med. Hoàng Thị Mỹ Lâm

Chủ tịch Liên Hội người Việt tị nạn tại CHLB Đức e.V.

* ©  Lê-Ngọc Châu phóng dịch_ Nam Đức, 18. Mai 2016

 

Lời cảm tạ của Liên Hội NVTN tại CHLB Đức

 

Kính thưa quý vị Lãnh Đạo Tôn Giáo

Kính thưa quý vị trong các  Hội Đoàn , Tổ Chức , Tập Thể Chống Cộng tại CHLB Đức

Kính thưa quý Thân Hào Nhân Sĩ trên toàn nước Đức và các quốc gia lân cận tại Âu Châu

Lễ tưởng niệm ngày Quốc Hận 30.4 là một sự kiện quan trọng đối với tất cả người Việt Nam . Về phương diện lịch sử đó là ngày Cộng Sản Quốc Tế đã thôn tính toàn cõi Việt Nam. Về phương diện chính trị thì đó là ngày đánh dấu sự bạo tàn gian ác đã thắng công lý đạo đức . Về phương diện công dân giáo dục thì đó là một bài học để đời về sự mất tự do dân chủ dưới tay kẻ cầm quyền độc đảng độc tài . Về phương diện tâm linh thì đó lại là một nhu cầu tinh thần cho những người bị mất nước tan nhà , bị đày đọa ức hiếp từ tinh thần đến thể xác , để họ có dịp bày tỏ sự phẫn nộ đau thương với chế độ bất nhân , hầu vơi đi những uất ức và giảm bớt những ức chế tinh thần đưa tới hiện tượng trầm cảm.

Ngày 30.04.2016 năm nay trùng với ngày thứ Bảy cuối tuần . Một ngày mùa xuân nắng dịu như gọi mời mọi người ra đường thưởng thức khí trời trong lành và hưởng hơi ấm của nắng xuân.

Chúng tôi cám ơn Hội Người Việt Tỵ Nạn tại Frankfurt a.M. đã đảm nhiệm phần tổ chức biểu tình và tuần hành tại địa phương .

Khi phần biểu tình để thể hiện lòng căm phẫn trước Lãnh Sự Quán CSVN và cuộc tuần hành để trình bày kêu gọi dân chúng Đức tại địa phương ủng hộ  tinh thần chống đảng Cộng Sản Việt Nam độc tài gian ác , thì phần hội thảo tại  Hội Trường Albin-Göhring-Halle ở Bad Homburg  lại là dịp người Việt ngồi lại với nhau với trọn tấm lòng hướng về quê hương đất nước trước bàn thờ Tổ Quốc trang trọng với hình ảnh các Tướng Lãnh Vị Quốc Vong Thân , với vòng hoa tưởng niệm và  cờ Vàng rực rỡ.

Sau nghi thức chào cờ Đức Việt và  phần dâng hương lên bàn thờ Tổ Quốc với lời khấn nguyện cho anh linh tử sĩ cho quê hưong sớm có tự do hòa bình  ,  các vị đại diện lãnh đạo tôn giáo gồm  Mục Sư Bửu Ái  Cư Sĩ Trí Lực Cư Sĩ  Lê Công Tắc  cùng  sự hiệp thông của Linh Mục Đinh Xuân Minh Frankfurt đã cầu nguyện quốc thái dân an  trong  đầy ý nghĩa tâm linh . Sau đó lễ dâng nến lên bàn thờ Tổ Quốc trong tiếng ca Kinh Hòa Bình  tạo nên một không khí trang nghiêm cảm động hầu như chạm tới trái tim của từng  người đến tham dự.

Xen kẽ là  phát biểu ngắn của đại diện  Liên Hội để cảnh báo về tình hình Biển Đông , Đồng Bằng sông Cửu Long , thảm họa môi sinh… tại VN  và phần sinh hoạt trao đổi ý kiến của các Hội Đoàn với Ban Chấp Hành Liên Hội , tuy được thâu gọn để tránh choán thời gian  nhưng cũng  đủ để các quan khách đóng góp trao đổi súc tích.

Riêng  phần tham luận của nhà văn Phan Nhật Nam đến từ Hoa Kỳ  thì quả nhiên ông  đã không phụ lòng người hâm mộ.

Với trí nhớ chính xác ông đã đưa mọi người về lại những ngày tang thương  trong cuối tháng Ba và suốt tháng Tư 1975 ;  trong tiếng kể của ông đã có nhiều tiếng thở dài u uất trong hàng ghế thính giả . Là tù nhân trong trại cải tạo với  14 năm tù và 2 năm quản chế ông đã trải qua  những tháng năm  tù biệt lập trong  cũi  tù , đã gặp nhà thơ Nguyễn Chí Thiện , Linh Mục Nguyễn Văn Lý, Đức Giám Mục Francois-Xavier Nguyễn Văn Thuận …trong hoàn cảnh nghiệt ngã . Cuối cùng ông kết luận là cho dù bên này hay bên kia chiến tuyến con người Việt Nam vẫn khổ như nhau , vẫn bị Cộng Sản đày đọa hoặc lợi dụng cho đến xương tủy rồi vắt chanh bỏ vỏ. Lời kết luận của ông tạo nên sự đồng cảm của một người cựu chiến binh bên kia chiến tuyến cũng  có mặt tại Hội Trường và là một người  rất ngưỡng mộ phong cách của ông cũng như của toàn thể  chiến sĩ VNCH .

Trước khi chấm dứt phần hội luận nhà thơ Đỗ Lan lên trình bày một tác phẩm của mình về người chiến sĩ VNCH, ý thơ day dứt lời thơ ngậm ngùi :

                                                    Những người Anh tôi

                                                     Tôi có những người anh

 Trong các ngành binh chủng

của Quân Lực Việt Nam anh dũng.

Chiến đấu bao năm không biết đầu hàng.

Nhưng hỡi ôi ! Vận nước đã suy tàn,

Anh buông súng nhưng lòng không thua giặc.

Quân đội tan hàng, các anh tản mát

Ôm mối hận thù trôi dạt bốn phương.

Nhắc tới anh, tôi chất ngất niềm thương.

Bốn mươi mốt năm vẫn còn vương ngấn lệ.

Anh tôi đó ! Đã ra ngoài trần thế,

như anh Hưng, anh Phú, anh Nam.

Và bao nhiêu anh chiến sĩ ngang tàng.

Đã nằm xuống cho chúng tôi được sống.

Anh tôi đó ! Trong lao tù nô cộng,

Đói rách cơ hàn, vất vả lầm than.

Bút mực nào tả xiết nỗi gian nan,

Của những chàng trai con Hồng cháu Lạc.

Hỡi người ơi ! Xin người đừng lạnh nhạt,

Nhìn anh tôi kẻ hành khất bên đường.

Lê tấm thân tàn dãi gió dầm sương,

Là ai đó, người nhận ra chăng nhỉ ? *

Bao năm qua, tôi vẫn thầm suy nghĩ,

Tôi sẽ viết hoài, viết mãi về anh.

Ca ngợi người trai đi viết sử xanh,

Để dân Việt nhớ công anh đời đời.

Kính thưa quý vị ,

Lễ Tưởng Niệm Quốc Hận lần thứ 41 đã thành công ngoài sự dự kiến của Ban Tổ Chức  và  được chấm dứt trong những tiếng ca đấu tranh mạnh mẽ của đoàn nghệ sĩ đến từ Pháp và Đức, .
Chúng tôi , đại diện Liên Hội,  xin chân thành cảm tạ sự đáp lời mời gọi và hiện diện đông đảo  của Quý Hội Đoàn , Đoàn Thể và Thân Hào Nhân Sĩ chống Cộng trên toàn nước Đức và các quốc gia lân cận như Pháp, Hòa-Lan…trong suốt buổi Lễ Tưởng Niệm .

Chúng tôi xin trân trọng gửi lời cảm tạ  trực tiếp đến :

 

-Ông Lê Công Tắc , Cư Sĩ Phật Giáo Hòa Hảo

-Mục sư Bửu Ái , Hội Thánh Tin Lành Frankfurt

-Cư sĩ Trí Lực Giáo Hội Phật Giáo đến từ Thụy Điển

-Linh mục Đinh Xuân Minh Chánh xứ  giáo xứ Đức tại Frankurt.

-Linh mục Dominik Trần Mạnh Nam ,SDB Tuyên Úy Cộng Đoàn CGVN tại Frankfurt

                                                                                                 ( gửi điện văn cầu nguyện )

-Liên Đoàn Công Giáo VN tại Đức

-Cộng Đồng Người Việt Tư Do München

-Cộng đồng Người Việt TNCS Odenwald

-Hội Người Việt Tỵ nạn Cộng Sản Hamburg

-Hội Người Việt Ty nạn Cộng Sản Bremen

-Hội Người Việt Tỵ nạn Cộng Sản tại Ruhrgebiet

-Hội Người việt Tỵ nạn Cộng Sản Recklinghausen

-Hội Người Việt Ty nạn Cộng Sản Mönchengladbach

-Hội Người Việt tỵ nạn Köln

-Hội Điều Hợp sinh hoạt NVTN tại CHLB Đức.

-Hội văn hóa khoa học tại Đức

-VietNam Haus Berlin

-Hội Người Việt Ty nạn Bonn

-Hội Người Việt Ty nạn Koblenz

.Hội Người Việt Tỵ nạn Cộng sản Nürnberg

-Hội Người Việt Tỵ nạn Reutlingen

-Hội NVTN tại Manheim

-Cộng đồng NVTD Leipzig

-Đảng Tự Do Dân Chủ VN tại Đức.

-Đảng Thăng Tiến

-Đảng Dân Tộc

-Việt Nam Quốc Dân Đảng khu bộ Đức.Quốc.

-Đảng Việt Tân xứ bộ Đức Quốc

-Lực Lượng Dân tộc cứu nguy Tổ Quốc, Radio Đáp Lời Sông Núi

-Tập Thể Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa Hải Ngoại Đức Quốc.

-Vovinam Việt Võ Đạo Hùng Vương & Ban Văn Vũ Điểm Sáng Darmstadt

-Radio Việt Nam Hải ngoại Âu Châu

-Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ Âu Châu và Đức

-Phong Trào Giáo Dân VN Hải Ngoại, Tống Viết Bường Đức Quốc.

-Hội người Việt Cao Niên Frankfurt và VPC

-Hội ngưởi Việt Cao Niên München

-Hội Văn Hoá Phụ Nữ Tự Do Việt Nam Frankfurt am Main

-Khối Tinh Thần Ngô Đình Diệm Đức Quốc.

-Hội Ái Hữu Người Việt Miền Trung Tỵ Nạn Âu Châu

-Nhóm Vinh Danh Cờ Vàng Hòa Lan

-Võ Sư Vũ Minh Đức Saarbrücken

 

Chúng tôi cũng không quên chân thành cám ơn những bàn tay nhiệt tình đóng góp:

 

-Bà Phạm Bích Thủy , thân hữu

-Bà. Phương thị Phi Nga Hội VHPNVNTD tại Đức

-ÔB. Sơn Chi/Trần Nhật Duật , thân hữu

-ÔB. Nguyễn Khắc Giang , thân hữu

-Bà Thái Kim Oanh , thân hữu

-Bà Thái Kim Phượng , thân hữu

-Bà Thái Kim Yến , thân hữu

-Cô Trần Thị Mỹ Châu , thân hữu

-Bà Nguyễn  Xuân Bình , Ban Văn Vũ Điểm Sáng

-Bà Bùi Thị Mỹ Hồng , thân hữu

-Bà Lê Nhất Hiển , thân hữu

-Bà Nguyễn Văng Tuyết Hồng , thân hữu

-Bà Trần Thiên Nga , thân hữu

-Bà Nguyễn Thị Minh Châu , thân hữu

-Bà Vũ Thị Tuyết Mai , thân hữu

-AC. Ngô Văn Minh & Thụy An , thân hữu

-ÔB. Trịnh Văn Mến&Hiền  , thân hữu

-Bà Kim Vàng Massmann , thân hữu

-Họa Sĩ Lê Đức Lập , Ông Lý Minh Thanh , CĐNVTNCS tại Odenwald

-Hội NVTNCS Mönchengladbach

-Ông Bùi Minh Đức , thân hữu

-Cô Trần Thị Kim Loan , nhiếp ảnh quay phim

-Ông Nguyễn Thanh Sơn , truyền thông

-Ông Lê Ngọc Châu, ký giả văn bút truyền thông

-Ca sĩ và MC Hạt Sương Khuya , quý anh chị em ca sĩ và ban nhạc Pháp Đức.

 

Và cuối cùng xin gửi lời cảm tạ rất trân quý đến nhà văn Phan Nhật Nam .

 

 

Kính thư

Hoàng Thị Mỹ Lâm

TM LHNVTNtại CHLB Đức e.V.

Berlin ngày 05.05.2016

Vận động cho nhân quyền VN và chia xẻ sự kiện Formosa với chính giới Đức

LUDWIGSHAFEN – ĐỨC QUỐC (CTM Media) – Vào ngày 1 Tháng Năm 2016, Tổng Công Đoàn Đức-Quốc (Deutscher Gewerkschaftsbund, DGB) của hai tiểu bang Saarland và Rheinland-Pfalz đã tổ chức ngày Quốc Tế Lao Động tại thành phố Ludwigshafen am Rhein, nơi có công ty hóa chất BASF lớn nhất thế giới.

„Đã đến lúc phải liên đới hơn nữa!“ ( „ZEIT FÜR MEHR SOLIDARITÄT“),đó là khẩu hiệu năm nay của Tổng Công Đoàn Đức-Quốc trong việc tranh đấu bảo vệ quyền lợi của công nhân và môi sinh.

DSCN4422-2

Buổi lễ đã bắt đầu bằng nghi thức cầu nguyện liên tôn do hai vị quản hạt nữ Mục Sư Dr. Barbara Kohstruck và Linh Mục Alban Meißner đồng tế cùng với sự tham dự của rất đông quần chúng. Trong buổi lễ này có sự hiện diện của nữ Thủ Hiến Tiểu Bang Rheinland-Pfalz, Bà Malu Dreyer, Tổng Đô Trưởng thành phố Ludwigshafen bà Dr. Eva Lohse, Chủ Tịch Tổng Công Đoàn Đức Quốc / Rheinland-Pfalz-Saarland, Ông Dietmar Muscheid và đông đảo các dân biểu thuộc các cấp Âu Châu, Liên Bang, Tiểu Bang và thành phố. Trong phần phát biểu các chính khách đã kêu gọi tranh đấu bảo vệ quyền lợi của công nhân và môi sinh trong thời đại toàn cầu hóa và điện toán hóa (Digitalization / Industrie 4.0).

 

DSCN4469

Bà Malu Dreyer, Thủ Hiến Tiểu Bang Rheinland Pfalz và đại diện DGB

Đại diện Liên Hội Người Việt Tỵ Nạn tại CHLB Đức, Ông Trịnh Đỗ Tôn Vĩnh đã vận dụng cơ hội này để gặp gỡ những chính khánh Đức để vận động tự do cho các Tù Nhân Lương Tâm VN, và chia xẻ với họ về tình trạng đàn áp nhân quyền, bóc lột công nhân và ô nhiễm môi sinh trầm trọng do công ty Formosa gây ra tại miền Trung Việt Nam.

Các chính giới đều thông cảm và tỏ tình liên đới với dân tộc Việt Nam hiện vẫn còn bị đàn áp và bóc lột bởi chế độ độc tài CSVN.

Thư mời Biểu Tình và Hội Thảo

Kính thưa quý vị Lãnh Đạo Tôn Giáo,  quý  vị  đại diện Hội Đoàn, Đoàn thể và Tổ Chức chống Cộng tại CHLB Đức

 

Đã 41 năm Cộng Sản Việt Nam thống trị quê hương đất nước của chúng ta. Dưới chế độ độc tài vô lương vô nhân đạo và phản quốc  của nhà cầm quyền CSVN hiện tại một số không ít những người dân Việt Nam trong nước  đã can đảm đứng ra đòi hỏi  bảo vệ nhân quyền, dân chủ và vẹn toàn lãnh thổ cho quê hương dân tộc .

Để ủng hộ tinh thần bất khuất của dân chúng trong nước và để nêu cao ngọn cờ tự do dân chủ của dân tộc VN trước  công luận thế giới  Liên Hội Người Việt Tỵ Nạn tại CHLB Đức sẽ phối hợp với Hội Người Việt Tỵ Nạn  tại Frankfurt   tổ chức :

 Lễ Tưởng Niệm ngày Quốc Hận lần thứ 41
 vào ngày thứ Bảy 30.04.2016

 

gồm các Sinh Hoạt :

12:00 giờ-13:00 giờ:

Tập trung và chuẩn bị biểu tình trước Tổng Lãnh Sự CSVN
Kennedy Allee 46, 60596 Frankfurt a.M.

13:00 giờ-14:30 giờ:

Biểu tình trước Tổng Lãnh Sự Cộng Sản Việt Nam
Kennedy Allee 46, 60596 Frankfurt a.M.

14:45 giờ-15:30 giờ:

Tuần hành vào trung tâm thành phố Frankfurt

15:30 giờ -17:30 giờ:

Di chuyển đến Hội Trường  Albin-Göhring-Halle
Masenheimer Weg 2, 61352 Bad Homburg ( Ober Eschbach ) ( có phục vụ miễn phí cơm chiều và nước uống )

17:30 giờ-24 giờ:  

Liên Tôn cầu nguyện Hòa Bình  cho VN
Sinh Hoạt Hội Thảo & Văn Nghệ Đấu Tranh

tại Hội Trường Albin-Göhring-Halle
Masenheimer Weg 2, 61352 Bad Homburg ( Ober Eschbach )

 

Trong cuộc hội thảo  đêm 30.04.2016 dự kiến sẽ có phần tiếp xúc với khách mời :

Nhà Văn và Cựu Phóng Viên Chiến Trường VNCH  Phan Nhật Nam.

 

Liên Hội Người Việt Tỵ Nạn tại CHLB Đức  và Hội NVTN tại Frankfurt trân trọng thỉnh cầu toàn thể đồng hương  và các hội đoàn tỵ nạn địa phương, các tổ chức đảng phái chống cộng  trên toàn nước Đức  đồng lòng tham gia đông đảo

 

Berlin, ngày 07 tháng 04 năm 2016

BS Hoàng Thị Mỹ Lâm

TM Liên Hội NVTN tại CHLB Đức e.V.

 

Ban Tổ Chức :

Ông Võ Hùng Sơn,    Tel Nr. 0176-39056538

Ông Nguyễn Văn Rị, Tel Nr. 0157-86509266

 

Với sự hỗ trợ của các Tổ Chức và Hội Đoàn người Việt tỵ nạn tại Nürnberg, Mannheim, Odenwald, Köln, Krefeld,  Koblenz , Mönchengladbach ,Recklinghausen, Reutlingen ,Hamburg, Bremen.,Cộng Đồng NV Tự Do München-Bayern ,Vietnam Haus Berlin , Hội  Cao Niên München , Hội Cao Niên Frankfurt , Hội Phụ NữVăn Hóa  Frankfurt , Hội Tình Nghệ Sĩ Âu Châu , Tập Thể Chiến Sĩ VNCH Đức Quốc, nhóm Vinh Danh Cờ Vàng Hòa Lan , Hội Ái Hữu NV miền trung TNCS tại Âu Châu ….

 

Chỉ dẫn đường  đến Hội Trường bằng phương tiện giao thông công cộng :
Từ  Hauptbahnhof Frankfurt đi S5 khoảng 20 phút xuống trạm Bad Homburg, từ trạm  Bad Homburg đi Bus số 2 hoặc 12 hướng Nieder Eschbach khoảng 10 phút xuống trạm Albin-Göhring-Halle (địa điểm Hội Trường)

 

Liên Hội Người Việt Tỵ Nạn tại Cộng Hòa Liên Bang Đức

Liên Hội Người Việt Tỵ Nạn tại Cộng Hòa Liên Bang Đức được thành lập và ghi tên chính thức tại Tòa án Frankfurt ngày 08.06.1989.

Vào thời điểm đó, Liên Hội hầu như chỉ qui tụ những đồng hương mang qui chế tỵ nạn được Đức quốc thu nhận trong khuôn khổ một chương trình nhân đạo quốc tế rộng lớn. Tính chất của Liên Hội tương đối thuần nhất, hoạt động của Liên Hội chủ yếu mang tính cách ái hữu. Bộ máy bạo quyền dường như không biết đến sự hiện hữu của Liên Hội.

Ngày nay tình hình đã đổi khác hẳn. Cùng với sự thống nhất nước Đức, tập thể người Việt sinh sống tại Đức chuyển sang một bộ mặt mới, phức tạp và đa dạng. Bên cạnh các đồng bào mang căn cuớc tỵ nạn, còn có những thành phần dân tộc xuất thân từ chế độ xã hội chủ nghĩa. Các cơ quan gọi là đại diện cho bạo quyền tại Đức dùng tiền bạc, nhân lực cố tạo nên những tổ chức mang danh người Việt nhằm đánh đồng người tỵ nạn cộng sản với các di dân kinh tế. Liên Hội Người Việt Tỵ Nạn tại CHLB Đức đương nhiên trở thành cơ cấu qui tụ những người không chấp nhận chế độ cộng sản.

Trang nhà của Liên Hội ra đời nhằm mục đích phục vụ cho chủ trương chống cộng với biểu tượng thiêng liêng là quốc kỳ Việt Nam Cộng Hòa nền vàng ba sọc đỏ. Trang nhà sẽ dành ưu tiên phổ biến các tin tức liên quan đến sinh hoạt của Liên Hội. Đồng thời, trang nhà cũng ước mong sẽ được các Hội đoàn chống cộng trên toàn lãnh thổ nước Đức cung cấp những dữ kiện gắn liền với hoạt động của từng Hội đoàn địa phương.

Trang nhà Liên Hội sẽ không đăng những bài viết có tính cách mạ lỵ cá nhân, đoàn thể. Đối với những bài viết của các tổ chức, Hội đoàn gửi đăng trên trang nhà của Liên Hội, Liên Hội không chịu trách nhiệm về nội dung.

Từ quan điểm trên, trang nhà của Liên Hội sẽ là một hộp thư chung cho tất cả những cá nhân, tập thể, đảng phái chấp nhận cùng đứng chung dưới bóng quốc kỳ Việt Nam Cộng Hòa.

 

Thư Mời Biểu Tình và Hội Thảo

ngày Thứ Bảy 27.04.2013 tại Frankfurt am Main


Kính gửi các Tổ chức Sinh hoạt Địa phương

của Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản tại CHLB Đức                                                                        

cùng Chư vị hằng lưu tâm bảo vệ chính nghĩa quốc gia,


Kính thưa quí vị,


Theo quyết định của buổi Gặp mặt ngày 16.03 vừa qua tại Bonn, Ngày Quốc Hận năm nay sẽ được tổ chức tại Frankfurt am Main vào ngày thứ bảy 27.04.2013 do Hội Người Việt Tỵ nạn Frankfurt am Main và Vùng Phụ cận phụ trách cùng với sự yểm trợ của Liên Hội và một số Hội đoàn địa phương.

Biểu tình trước Tổng Lãnh sự quán Việt cộng tại Kennedy-Allee 46, 60338 Frankfurt, từ 12.30 - 14.30 giờ.

Biểu tình trước Tổng Lãnh sự quán Trung cộng tại Stressemann-Allee 19, 60596 Frankfurt từ 14.30 - 16.00 giờ.

Sau cuộc biểu tình trước hai Tổng Lãnh sự quán Việt cộng và Trung cộng, sẽ có

Hội thảo Văn nghệ đấu tranh tại Saalbau Volkshaus Enkheim

Borsigallee 40

60338 Frankfurt am Main

từ 17.00 giờ đến 22.00 giờ

Hội thảo sẽ là dịp tiếp xúc rộng rãi giữa Ban Chấp hành Liên Hội Người Việt Tỵ nạn tại CHLB Đức với Tập thể Đồng bào Tỵ nạn cùng các Hội đoàn, Đảng phái, Câu lạc bộ, Phong trào v.v.. Nội dung Hội thảo bao gồm phần tường trình của Ban Chấp hành về những công việc đã làm trong nửa nhiệm kỳ 2012-2014, về những dự định sẽ thực hiện trong nửa nhiệm kỳ còn lại và nhất là phần đóng góp ý kiến của Cộng đồng Tỵ nạn với Ban Chấp hành Liên Hội.

Ban Chấp hành Liên Hội xin thân ái kính mời Toàn thể Đồng hương tham dự đông đảo buổi Hội thảo 27.04.2013; đồng thời chuẩn bị đóng góp ý kiến, đề nghị, khuyến cáo với Ban Chấp hành hầu giúp Liên Hội hoạt động hữu hiệu hơn trong bán phần nhiệm kỳ 2013-2014. Ban Chấp hành Liên Hội sẽ dành tối đa thời lượng Hội thảo cho phần sinh hoạt tập thể này.


TM Ban Chấp hành Liên Hội Người Việt Tỵ nạn tại CHLB Đức,

Chủ tịch


Bác sĩ Trần Văn Tích



Trương mục của Liên Hội : Nguyen Van Ri, Konto Nr 2208411015, Volksbank Mönchengladbach e.G, BLZ 31060517


Thư Mời Họp

Ngày Thứ Bảy 16.03.2013 tại Bonn

 

 

Kính gửi các Cơ cấu Sinh Hoạt Địa phương

của Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản tại CHLB Đức

 

                                                                                                                                                                                           Bonn, ngày 04.02.2013

 

Kính thưa quí vị,

 

 

Liên Hội Người Việt Tỵ Nạn tại Cộng Hoà Liên Bang Đức có một số dự án sinh hoạt trong năm 2013 :

- Ngày Quốc Hận tại Frankfurt,

- Ngày Văn Hoá tại Frankfurt,

- Ngày Vinh Danh Quốc Ca Quốc Kỳ tại một số thành phố,

- Trại Hè 2013 v.v..

Để thực hiện các dự án này, Liên Hội rất cần sự yểm trợ của các Hội đoàn hay Tổ chức địa phương cũng như các cá nhân có thiện cảm với Liên Hội.

Nhằm mục đích trao đổi ý kiến một cách thấu đáo về các dự án vừa kể, đồng thời thảo luận chi tiết về phương thức liên lạc giữa các Hội địa phương và Liên Hội, chúng tôi xin thân ái mời quí vị tham dự buổi gặp mặt sẽ được tổ chức vào ngày thứ bảy 16.03.2013, từ 15 đến 19 giờ tại Phòng Hội Thánh Đường St. Thomas Morus, Pommernstraße 1, 53119 Bonn-Tannenbusch, ĐT 66 13 85.

Ban Chấp Hành Liên Hội rất mong quí vị sẽ cố gắng thu xếp để đến Bonn tham dự buổi sinh hoạt này.

Nhân dịp Năm Âm Lịch Quý Tỵ sắp đến, Liên Hội Người Việt Tỵ Nạn tại Cộng Hoà Liên Bang Đức xin trân trọng kính chúc quí vị Một Năm Mới an khang, thịnh vượng và tích cực chống cộng bảo vệ chính nghĩa quốc gia.

 

Trân trọng kính chào quí vị,

TM Ban Chấp Hành Liên Hội Người Việt Tỵ Nạn tại CHLB Đức,

Chủ tịch

BS Trần Văn Tích

Lời giới thiệu

Xét về toàn thể, bài giảng của Linh mục Nguyễn Ngọc Tỉnh tại Nhà Thờ Dòng Chúa Cứu Thế, Sàigòn, ngày 30.12.2012 trình bày trách nhiệm của người tín đồ Thiên chúa giáo đối với Tổ quốc Dân tộc. Tuy nhiên đây là một áng văn chính luận, giàu tính chất hùng biện, tuởng như do thủ lĩnh một phong trào truyền đạt đến công chúng để cổ động, thuyết phục nhằm kêu gọi đấu tranh chống thù trong (kẻ cầm quyền bất lực và ngoan cố) giặc ngoài (Trung cộng). Bài giảng nêu cao đạo lý cao quý và truyền thống vẻ vang nhằm thuyết phục từ hai mặt lý luận và lịch sử. Văn phong của bài giảng nêu bật sự việc sáng tỏ và trình bày lý lẽ thông suốt, khí cốt thì dồi dào mà lời nói thì quyết đoán. Bài giảng đi thẳng vào vấn đề, không quanh co tránh né. Toàn bộ bản văn thực chất mang đặc tính và có giá trị của một bài hịch. Liên Hội Người Việt Tỵ nạn tại CHLB Đức rất hân hoan góp phần phổ biến bài giảng lịch sử này.
Bài giảng của LM Nguyễn Ngọc Tỉnh (30.12.2012)

GIA ĐÌNH TỔ QUỐC, GIA ĐÌNH DÂN TỘC

(Suy niệm nhân lễ Thánh Gia 30-12-2012) Từ lễ Thánh Gia Hôm nay, Chúa nhật sau lễ Giáng Sinh, Hội Thánh mừng lễ Thánh Gia, mừng Con Thiên Chúa làm người, sinh ra và lớn lên trong một gia đình, gia đình Đức Mẹ Ma-ri-a và Thánh Giu-se. Bài Tin Mừng ngày 1 tháng Giêng ghi lại biến cố xảy ra 8 ngày sau lễ Giáng Sinh, đó là việc Hài Nhi chịu phép cắt bì theo đúng luật Mô-sê để đích thực trở thành một con dân Ít-ra-en, mang tên Giê-su. Còn bài Tin Mừng hôm nay thì ghi lại một biến cố xảy ra khi Đức Giê-su lên 12 tuổi, cùng với cha mẹ trẩy hội đền Giê-ru-sa-lem mừng lễ Vượt Qua. Sau đó gia đình trở về Na-da-rét là nơi Đức Giê-su sinh sống cho đến lúc ra hành đạo. Sau này khi nói về Đức Giê-su người ta thường thêm “người Na-da-rét”, hẳn là để phân biệt với những người khác cùng tên. Mừng lễ Thánh Gia, chúng ta suy gẫm về mầu nhiệm Con Thiên Chúa đến chia sẻ phận người với chúng ta khi chấp nhận sinh ra và lớn lên trong một gia đình, từ đó ta mới tìm hiểu xem hôm nay đến lượt chúng ta, chúng ta phải sống thế nào cho xứng danh Ki-tô hữu. Gia đình nhỏ bé của mỗi chúng ta không thể tồn tại nếu không có những đơn vị lớn hơn chở che bao bọc, đó là khu phố hay thôn làng, là quận huyện, cuối cùng là quốc gia gồm những con người, cùng nòi giống, cùng ngôn ngữ, cùng truyền thống, sống với nhau trên một lãnh thổ. Quốc gia là một gia đình, dân tộc là một gia đình. Vì đây là thánh lễ cầu nguyện cho Công Lý và Hoà Bình nên tôi xin phép làm một chuyện ngoại lệ, đó là vượt ra khỏi cái gia đình nhỏ bé của mỗi chúng ta để nói đến một gia đình rộng lớn hơn, đó là quê hương, là đất nước, là tổ quốc, là dân tộc. Bắt đầu từ những chuyện xa Trước khi trực tiếp đề cập đến “chuyện nhà”, chuyện đất nước, chuyện dân tộc chúng ta, ta hãy bắt đầu từ mấy câu “chuyện người ta”. Chẳng hạn nếu theo dõi tin tức thế giới trong thời gian qua, ta thấy nước Anh là một nước dân chủ, tự do, thế nhưng khi mừng nữ hoàng Ê-li-sa-bét được 60 năm trị vì, mọi người đều tích cực tham gia, ta thấy người dân Anh không phân biệt tuổi tác, nghề nghiệp, chính kiến, ở bất cứ vị trí nào trong xã hội, tất cả đều một lòng quý mến nữ hoàng, vì nữ hoàng là biểu tượng của quốc gia, của dân tộc. Một ví dụ khác : Trong suốt thời gian tranh cử tổng thống tại Pháp, rồi tại Mỹ vừa qua, các đảng phái không tiếc lời chỉ trích nhau, có khi thậm tệ, nhưng khi kết quả ngã ngũ rồi thì mọi người chấp nhận. Một đảng viên cộng hoà tại Mỹ khi được hỏi thì nói : “Tôi đâu có bầu cho ông Obama, nhưng nay thì ông ấy là tổng thống của chúng tôi”. Là vì cuối cùng thì quyền lợi đảng phái phải nhường chỗ cho quyền lợi thiêng liêng, quyền lợi tối thượng của quốc gia, của dân tộc. Xin thêm một ví dụ nữa không xa chúng ta, đó là Miến Điện (cũng gọi là Myanmar). Từ nửa thế kỷ nay, chế độ cai trị tại Miến Điện là chế độ độc tài quân phiệt. Nhưng cái phúc lớn của Miến Điện là đã không theo chế độ cộng sản. Khi những người cai trị Miến Điện thức tỉnh và khám phá ra cho dù mình nắm quyền sinh sát trong tay, nhưng giữa thời toàn cầu hoá mà đất nước bị cô lập, ngày càng tụt hậu, càng nghèo đói, dân tình bất mãn, khổ sở vì một chế độ hà khắc, nghiệt ngã, thì họ đã mạnh dạn thay đổi. Và động thái đầu tiên của họ là không tiếp tục xây con đập Myitsone khổng lồ trước đó đã ký hợp đồng với Trung Quốc. Động thái này vừa giúp họ bảo vệ môi trường thiên nhiên, tôn trọng nhiều ngàn dân sống trong vùng ảnh hưởng, vừa giúp họ dần dần thoát ra khỏi nanh vuốt của anh hàng xóm khổng lồ Trung Quốc. Tiếp theo sau là việc chấp nhận đối thoại với các đảng phái đối lập mà nhân vật hàng đầu là một người đã được giải Nobel hoà bình, bà Aung San Suu Kyi. Dĩ nhiên là sau nhiều thập niên trì trệ, nay để nhân dân được hạnh phúc, đất nước có điều kiện phát triển, Miến Điện còn nhiều việc phải làm. Nhưng những cánh cửa đang từ tử mở ra. Và các nước dân chủ như Mỹ, Nhật, và nhiều nước trong cộng đồng Châu Âu đã chụp ngay lấy cơ hội để giúp Miến Điện hoà nhập vào cộng đồng thế giới tự do. Được vậy là nhờ lãnh đạo Miến Điện đã biết đặt quyền lợi quốc gia, quyền lợi dân tộc trên tất cả. Nay đến chuyện nhà Sau khi nói mấy “chuyện người ta”, bây giờ ta hãy nói “chuyện nhà”, chuyện Việt Nam. Là người Việt Nam, chúng ta cùng chung một quê hương, một tiếng nói, một lịch sử, một nền văn hoá. Tất cả những giá trị đó liên kết chúng ta lại với nhau bằng một sợi dây thiêng liêng vô hình mang nhiều tên khác nhau như tình đồng bào, lòng yêu nước, yêu quê hương, yêu tổ quốc. Tình cảm này là điều hết sức tự nhiên, chúng ta mang trong tim từ khi lọt lòng mẹ như ta có thể thấy trong một bài hát của Phạm Duy : Việt Nam ! Việt Nam nghe tự vào đời, Việt Nam hai câu nói bên vành nôi… Việt Nam ! Việt Nam tên gọi là người, Việt Nam hai tiếng nói sau cùng khi lìa đời…
Một khi đã trưởng thành, ta hiểu ra rằng yêu nước, giữ nước, là một bổn phận. Thế kỷ 11 tướng Lý Thường Kiệt đã để lại áng văn bất hủ là bài hịch chúng ta học thuộc lòng hồi còn nhỏ, bài đó mở đầu với câu “Nam Quốc sơn hà Nam đế cư”… để khẳng định chủ quyền trên lãnh thổ : đất nước Nam thì vua Nam ở. Đến thế kỷ 13 thì vua Trần Nhân Tông ra lệnh cho thần dân : “Các người chớ quên, chính nước lớn mới làm những điều bậy bạ, trái đạo. Vì rằng họ cho mình cái quyền nói một đường làm một nẻo. Cho nên cái hoạ lâu đời của ta là hoạ nước Tàu. Chớ coi thường chuyện vụn vặt xảy ra trên biên ải. Các việc trên, khiến ta nghĩ tới chuyện khác lớn hơn. Tức là họ không tôn trọng biên giới quy ước. Cứ luôn luôn đặt ra những cái cớ để tranh chấp. Không thôn tính được ta, thì gậm nhấm ta. Họ gậm nhấm đất đai của ta, lâu dần họ sẽ biến giang san của ta từ cái tổ đại bàng thành cái tổ chim chích. Vậy nên các người phải nhớ lời ta dặn : ‘Một tấc đất của Tiền nhân để lại, cũng không được để lọt vào tay kẻ khác’. Ta cũng để lời nhắn nhủ đó như một lời di chúc cho muôn đời con cháu.” Giá hôm nay, trong vụ tranh chấp ở Biển Đông chẳng hạn, lãnh đạo chúng ta thay vì cứ ngâm nga bài ca “bốn tốt” và mân mê mười sáu cái chữ vàng mà khỏi cần biết đó là vàng thật hay vàng giả, giá mà lãnh đạo chúng ta có được lòng yêu nước, có được khí phách của Trần Nhân Tông hay Lý Thường Kiệt, biết đặt quyền lợi dân tộc trên tất cả, liên kết với các quốc gia lân bang đồng cảnh ngộ, và trên hết mọi sự, dựa vào sức mạnh của nhân dân, thì ta không có gì phải sợ. Nỗi lòng những người yêu nước Và vì chẳng có chính quyền nào thay thế được nhân dân, nên trách nhiệm của mỗi người dân là phải bảo toàn và phát huy cái di sản chúng ta thừa hưởng được của tổ tiên. Di sản đó là gì ? Trước hết về mặt địa lý, đó là một lãnh thổ, một dải đất, dải đất hình chữ S như người ta thường nói, chỉ trong thế kỷ trước đã trải qua 30 năm chiến tranh khiến linh mục thi sĩ Xuân Ly Băng đã phải thốt lên : Đất nước tôi là một cỗ quan tài vĩ đại Dài từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau (trong “Kinh sầu trên Quê Hương”) Còn Trịnh Công Sơn nhìn lại lịch sử thì ngậm ngùi : Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu, Một trăm năm đô hộ giặc Tây Hai mươi năm nội chiến từng ngày Gia tài của mẹ để lại cho con Gia tài của mẹ là nước Việt buồn. Một thi sĩ khác là Trần Trung Đạo từ một chân trời tự do, nhìn về thì thấy : Dải đất Việt Nam Nằm co ro như một kẻ ăn mày Đang thoi thóp cuộc đời trên góc phố, Như giọt lệ chảy dài nhưng chưa nhỏ, Như chiếc lưng khòm Mẹ gánh cả trời thương. (trích “Thưa Mẹ, chúng con đi”) Người ta có những ý kiến, những tâm trạng khác nhau, từ những góc nhìn, những hoàn cảnh, những thời điểm khác nhau, nhưng lòng yêu nước đòi người dân phải chấp nhận hy sinh để bảo toàn lãnh thổ, hy sinh cả tính mạng vì tổ quốc nếu cần. Hồi còn học trung học, có một bài thơ đã gây cho tôi nhiều cảm xúc, đó là bài “Đêm liên hoan” của Hoàng Cầm, viết tháng 10 năm 1947, thời chiến tranh chống Pháp để giành lại độc lập. Tôi xin trích mấy câu sau đây, ghi lại mẩu đối thoại giữa hai người lính trẻ : “- Anh từ đâu tới đó ? - Tôi đi giết giặc Tây Hôm nay gặp bạn ta cùng hẹn Lấy máu thù kia rửa nhục này. - Gia đình anh ở đâu ? - Mẹ hiền tôi đã khuất Nhưng trước khi nhắm mắt Mẹ mừng cho đàn sau Máu tôi mai sẽ chảy Trôi phăng kiếp ngựa trâu. Xương tôi tôi bắc nhịp cầu Cho đàn em bước lên lầu Tự Do. - Trong tiểu đội của anh, Những ai còn ai mất ? - Không, không ai còn, ai mất Ai cũng chết mà thôi ! Người sau kẻ trước lao vào giặc Giữ vững nghìn thu một giống nòi. Dù ta thịt nát xương phơi Cái còn vĩnh viễn là người Việt Nam…” Qua mấy câu thơ này ta thấy được tình yêu quê hương mãnh liệt, thấy được chí can trường của người chiến sĩ sẵn sàng bỏ mình vì tổ quốc. Đó là thời “một trăm năm đô hộ giặc Tây.” Khóc cho tổ quốc hôm nay Còn hôm nay trước những hành động xâm lăng, trước thái độ ngang ngược, hung hãn của giặc Tàu thì Việt Khang nghẹn ngào : “Giờ đây, Việt Nam còn hay đã mất Mà giặc Tàu ngang tàng trên quê hương ta Hoàng Trường Sa đã bao người dân vô tội Chết ngậm ngùi vì tay súng giặc Tàu…” Cùng một hoàn cảnh, một tâm trạng như Việt Khang, từ Hải Phòng nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa đã không kềm giữ nổi lòng uất hận : Tổ quốc tôi như miếng da lừa Một lần ước, mất đi một góc. Ước phồn vinh: rừng mất cây, biển mất cá Ước vẹn toàn: mất hải đảo, mất Cao Nguyên. Tôi đứng ôn hòa, biểu ngữ chống Bắc Kinh Người đến đầu tiên là cảnh sát Họ nhìn tôi như nhìn loài chó ghẻ Tôi ngã rồi họ dựng chúng tôi lên Những nắm đấm thôi miên vào mặt. Họ là người Việt Nam như tôi Ở chung với tôi trên mảnh đất cỗi cằn sỏi đá Ở chung với tôi trên mảnh đất ngàn năm vật vã Lo sinh nhai, lo giữ chốn sinh tồn. Tôi nằm lăn ra đất Nước mắt nuốt vào lòng Lịch sử 4 ngàn năm triều đại nào như thế ? Còn Trần Mạnh Hảo thì phẫn uất đến độ dám gọi vong hồn các anh hùng dân tộc lên để đặt câu hỏi : Có nơi đâu trên thế giới này Như Việt Nam hôm nay Yêu nước là tội ác Biểu tình chống ngoại xâm bị Nhà Nước bắt ? Các anh hùng dân tộc ơi ! Ngô Quyền, Trần Hưng Đạo ơi ! Nếu sống lại, các ngài sẽ bị bắt ! Ai cho phép các ngài đánh giặc phương Bắc ? Sau những cuộc xuống đường chống Trung Quốc xâm lược, mới đây nhất nhà thơ Đỗ Trung Quân như muốn dùng lưỡi dao của bác sĩ để mổ xẻ một khối u khi phân tích nỗi đau của những người công dân yêu nước đi biểu tình bị lực lượng cảnh sát đối xử vô cùng thô bạo. Ông đã diễn giải như sau : Các anh bẻ quặt tay tôi Dẫu gì cũng không đau lắm. Các anh thúc cùi chỏ vào hàm tôi Thú thật, cũng không đau lắm. Các anh đạp vào mặt tôi, dẫu gì Cũng không ê ẩm lắm. Các anh dúi chúng tôi vào xe, Thú thật cũng chỉ ngồi chật một tí. Các anh kẹp cổ, lên gối tôi Dẫu gì cũng chỉ bầm dập chút. Cái chúng tôi đau, rất đau… Cái chúng tôi bầm dập, Cái chúng tôi ê ẩm chính là Các anh thay mặt kẻ cướp nước Bọn cướp biển Bẻ tay, đánh đập, bắt bớ, đàn áp CHÍNH-ĐỒNG-BÀO-MÌNH. Quê hương như một huyền nhiệm Quê hương như là một huyền nhiệm khiến nhà thơ Đỗ Trung Quân đặt vào miệng em bé câu hỏi thơ ngây : Quê hương là gì hở mẹ Ai đi xa cũng nhớ nhiều. Còn Trần Trung Đạo thì từ xa hướng về quê mẹ mà khắc khoải : Chúng con đã bao lần suy niệm Bốn ngàn năm lịch sử của ông cha : Thuở Hùng Vương đi chân đất dựng sơn hà Bao nhiêu máu đã âm thầm đổ xuống ! Khi Trưng Trắc trầm mình trên sông Hát Chỉ mong giữ tròn trinh tiết với giang san. Trần Bình Trọng chịu bêu đầu để làm quỉ nước Nam Cũng chỉ vì tấm lòng tha thiết. Mẹ ơi, trăng còn có khi tròn, khi khuyết Nhưng tình yêu quê hương chẳng khuyết bao giờ. (trích : “Thưa Mẹ, chúng con đi.”) Sở dĩ tôi trích khá nhiều các nhạc sĩ, thi sĩ vì nếu nói đến lòng yêu nước, yêu quê hương, có thể người dân thường như chúng ta không thua kém gì họ. Nhưng họ khác ta, hơn ta ở độ nhạy bén của cảm xúc cũng như ở khả năng dùng giai điệu hay hình ảnh, màu sắc để diễn tả tâm tình và ý tưởng của mình theo phong cách nghệ thuật, và nhờ đó dễ gây xúc động nơi người đọc, người nghe. Hy vọng những tâm tình của các văn nhân nghệ sĩ tôi vừa nêu tạm đủ để khơi gợi nơi mỗi chúng ta tình yêu quê hương, yêu tổ quốc, nhất là trong hoàn cảnh dầu soi lửa bỏng hôm nay. Những người đang trả giá Chúng ta hẳn biết chuyện bạn trẻ Nguyễn Chí Đức đi biểu tình chống Trung Quốc xâm lăng thì bị đạp vào mặt, một số người khác kẻ bị đánh tàn nhẫn, người bị nhốt vào tù khiến Trần Mạnh Hảo đã phải thốt lên : Tôi yêu tổ quốc tôi mà tôi bị bắt ! Tổ quốc ! Yêu Người phải lấy máu mà yêu. Đúng vậy, bất chấp mọi phiền toái, mọi hiểm nguy đã có 11 cuộc biểu tình diễn ra trong năm 2011, gần đây là vào tháng 07 và tháng 08. Gần hơn nữa là ngày Chúa nhật 9 tháng 12 này. Trong những năm qua, những người đấu tranh cho tự do, dân chủ, cho toàn vẹn lãnh thổ của Tổ Quốc đã lần lượt vào tù như Lê Chí Quang, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Vũ Bình, Nguyễn Khắc Toàn… Sau đó thì đến Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Bắc Truyển, Cù Huy Hà Vũ, Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Hồ Thị Bích Khương, Tạ Phong Tần, Phạm Thanh Nghiên, Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức… Điều đáng ngạc nhiên và đáng mừng là sau đó có một thế hệ trẻ hơn đã xuất hiện, đó là những Nguyễn Tiến Trung, Nguyễn Thị Minh Hạnh, Việt Khang, Huỳnh Thục Vy, Nguyễn Hoàng Vy, Trịnh Kim Tiến, 15 bạn sinh viên Công Giáo gốc Vinh… và mới đây nhất là cô bé Phương Uyên, cũng là một sinh viên vừa tròn 20 tuổi. Những người đang tuổi trung niên chấp nhận hy sinh sự nghiệp, hy sinh hạnh phúc gia đình, những bạn trẻ đang tràn trề sức sống, hy sinh tương lai, hy sinh tất cả để tranh đấu cho tự do dân chủ, cho nền độc lập quốc gia, cho toàn vẹn lãnh thổ, đó chính là niềm hy vọng của dân tộc, của tổ quốc trong hoàn cảnh bi đát hôm nay. Hai khuôn mặt yêu nước trong hàng giám mục Sau khi đưa ra một số gương mặt yêu nước, đặc biệt trong giới văn nhân nghệ sĩ, tôi thấy trong hàng giám mục Việt Nam có hai khuôn mặt đáng chúng ta nể phục và noi gương về lòng yêu nước trong thời đại chúng ta hoặc chưa xa xôi gì cho lắm. Cả hai không có tên trong số những vị đã ký vào thư chung năm 1980 của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam mà tiêu chí có thể tóm gọn trong mấy chữ “Đồng hành với dân tộc” để rồi cuối cùng cũng chỉ dừng lại nơi nguyên tắc trừu tượng đó, nhưng cả hai giám mục tôi muốn nói đã có những việc làm rất cụ thể cho thấy các ngài gắn bó với quê hương, tha thiết với vận mệnh đất nước, với tiền đồ dân tộc tới mức nào. Người đầu tiên là đức cố hồng y Nguyễn Văn Thuận. Bị bắt ít lâu sau biến cố 30-04-1975, ngồi tù 13 năm, rồi bị quản thúc, cuối cùng phải sống lưu vong, ngài ít có cơ hội cho ta thấy lòng yêu nước của ngài. Nhưng có một câu chuyện do chính ngài kể lại và ai nghe cũng phải nể phục óc sáng tạo, tài thuyết phục, và trên hết mọi sự là lòng yêu nước, đó là chuyện xảy ra khi ngài ở trong trại tù Vĩnh Quang trên núi Vĩnh Phú, và công việc của ngài là cưa gỗ. Ngài biết gỗ đó lấy từ núi Vĩnh Phú là nơi có đền thờ các vua Hùng nên được xem như điểm xuất phát của dân tộc Việt Nam. Ngài muốn có dụng cụ cần thiết để làm một tượng thánh giá bằng chính thứ gỗ đó. Thật ra ước muốn có một tượng thánh giá để đeo không phải là chuyện khác thường, nhất là đối với một giám mục. Nhưng trong hoàn cảnh của ngài mà thuyết phục được cán bộ trại giam để cuối cùng đạt được ý nguyện thì quả là chuyện phi thường. Nhưng muốn hiểu được ý nghĩa sâu xa của việc làm đó thì ta phải nghe chính ngài giải thích : Ngài nói : “Gỗ thánh giá ấy lấy từ núi Vĩnh Phú, nơi có đền Hùng thờ các vua Hùng, tổ tiên chúng ta đã có công dựng nước. Đi đâu tôi cũng mang thánh giá ấy, mang trên mình Chúa Giê-su và quê hương Việt Nam”. (“Năm chiếc bánh và hai con cá” trang 40). Qua lời nói đơn sơ mộc mạc đó, ta thấy được niềm vui của một Ki-tô hữu muốn diễn tả đức tin, thấy được lòng tự hào của một người gắn bó với dân tộc, thấy được lòng yêu nước tha thiết đến độ nào. Ví dụ thứ hai là đức cha Vinh-sơn Nguyễn Văn Long, giám mục phụ tá giáo phận Melbourne ở Úc. Ngay từ khi mới được bổ nhiệm làm giám mục, với tấm huy hiệu trên đó nổi lên hình lá cờ vàng ba sọc đỏ dưới dạng những đợt sóng gợi lại chuyện vượt biên, với việc công khai căn cước tỵ nạn cộng sản, ta đã thấy con người đó gắn bó với quê hương, hãnh diện về nguồn gốc của mình như thế nào. Sau đó là các bài giảng tại những nơi có người Việt, bất luận là ở Úc hay Hoa Kỳ, đức cha Nguyễn Văn Long đều bày tỏ ước mơ sớm thấy đất nước có tự do dân chủ, công lý được thực hiện, nhân quyền được tôn trọng. Và ví dụ gần đây nhất là bài giảng của ngài ngày lễ các thánh 2012 và cũng là ngày giỗ thứ 49 của cố tổng thống Ngô Đình Diệm. Đức cha Long đã nói về cố tổng thống Diệm như sau : “Ở một góc cạnh nào đó, cụ là một con người thật bất hạnh. Cụ chết trong sự phản bội, trong gian ác, trong tủi hờn, trong cô đơn, trong đớn đau ngút ngàn. Đã gần 50 năm từ ngày định mệnh phũ phàng, nhưng cụ và bào huynh còn chưa có một nơi an nghỉ xứng đáng, tên tuổi cụ bị chìm trong quên lãng và danh dự của cụ chưa đựơc phục hồi… Phải chăng tấm gương vị quốc vong thân, phải chăng ước mơ xây dựng một triều đại chính trực trên quê hương của cụ sẽ mãi mãi làm ngọn đuốc soi đường cho thế hệ mai sau?” Sau khi nhắc lại cái chết bi thảm của người đã khai sáng nền Đệ Nhất Công Hoà tại Miền Nam Việt Nam, đức cha Long chia sẻ suy tư của ngài : “Có lẽ đây cũng là một vấn nạn cho những ai đang tìm kiếm và tranh đấu cho tự do, nhân quyền và công lý, nhất là trên quê hương Việt Nam: Khi kẻ chính nhân thì bị hãm hại, ngược đãi hay quên lãng, trong khi kẻ gian tà thì được tôn vinh... Nhưng Lời Chúa nhắc nhở chúng ta là phần thưởng của kẻ chính nhân không phải là ở đời này mà ở đời sau.” Đến lượt chúng ta Cuộc sống mỗi ngày của chúng ta xem ra khá êm ả, tưởng chừng như chẳng có gì phải lo lắng, nhất là theo truyền thông nhà nước và các báo lề phải. Nhưng bất cứ ai quan tâm theo dõi thời cuộc qua các diễn đàn mạng thì sự thật không hề đơn giản. Việt Nam đang đối mặt với sự xâm lăng trắng trợn và ngày càng hung hãn của Trung Quốc bất chấp những lời lẽ hoa mỹ không lường gạt được ai. Chỉ trong tháng này thôi, ta có thể ghi nhận một chuỗi những hành động gây hấn : phát hành hộ chiếu in hình bản đồ chủ quyền trên đó có hình lưỡi bò, cắt cáp (lần thứ hai) tàu thăm dò dầu khí Bình Minh 2, cho bộ đội biên phòng Hải Nam quyền ngăn chặn, kiểm soát, trục xuất tàu nước ngoài xâm phạm cái gọi là chủ quyền hình lưỡi bò, thực chất là nhằm vào tàu cá của ngư dân Việt Nam. Mà chẳng phải trên Biển Đông mới có vấn đề. Không kể những người Hoa từ bao đời lập nghiệp ở nước ta, những năm gần đây, từ nam chí bắc, đi đâu cũng thấy người Hoa, có hàng chục hay hàng trăm ngàn người qua Việt Nam với hộ chiếu du lịch hay lao động đi khai thác bô-xít hay trồng rừng, có khi lập thành những làng mạc hay thị trấn nội bất xuất, ngoại bất nhập, có khi dành công ăn việc làm với người Việt Nam dù họ chỉ là những lao động phổ thông. Đi vào các tiệm buôn hay siêu thị, hàng hoá phần lớn là của Trung Quốc, phim ảnh Việt Nam làm ra không ai muốn xem. Không sao cả. Chỗ trống đó đã có phim ảnh Trung Quốc điền vào. Môn sử lẽ ra phải làm cho con em say mê khi tìm hiểu nguồn gốc tổ tiên thì đã bị biến thành món ăn nuốt không nổi làm cho người học ngán ngẫm đến chán ghét. Trong khi đó thì cách đây không lâu bộ Giáo dục Đào tạo đã đề ra ý kiến dạy tiếng Hoa ngay từ cấp tiểu học. Thế thì thử hỏi cái thế của dân tộc Việt Nam hôm nay có phải là cái thế của một dân tộc đang đối mặt với thù trong giặc ngoài hay không ? Thử hỏi : mất nước mà không đau, mất nước mà không nhục, thì chúng ta có còn xứng đáng là người Việt Nam nữa hay không ? Chuyện động trời đang xảy ra hôm nay là chúng ta đang mất nước. Nhưng sở dĩ xã hội cứ bình chân như vại, một phần vì thiếu thông tin, phần khác vì sợ hãi. Là vì mọi chế độ độc tài đều làm cho người dân ra hèn nhát và mê muội. Dân tộc muốn tự cứu mình, chỉ còn cách thoát ra khỏi sợ hãi mà thôi. Đâu phải tình cờ mà vào cuối triều đại cộng sản tại Liên Xô và các nước Đông Âu, chính xác là vào năm 1978, ngay sau khi đắc cử Giáo Hoàng, lần đầu tiên xuất hiện trước quảng trường Thánh Phê-rô, lời đầu tiên của Đức Giáo Hoàng Gio-an Phao-lô II là “Anh chị em đừng sợ !”. Thật ra thì ngài chẳng làm gì khác hơn là lặp lại lời Chúa Ki-tô nói với môn đệ sau khi Phục Sinh : “Chính Thầy đây, đừng sợ !”. Tôi biết trong thâm tâm nhiều anh chị em đang tự hỏi : “Nhưng làm gì được bây giờ ?” Dĩ nhiên là không ai trả lời thay cho ai được. Nhưng để gợi ý, tôi đề nghị anh chị em nhớ lại vị giám mục sống ở nước ngoài, cách xa quê hương nhiều ngàn cây số, nhưng chỉ vì nặng lòng với đồng bào, với quê cha đất tổ, vẫn tìm ra cách diễn tả tình yêu của mình. Thậm chí một người tù mất hết tự do có khác gì con chim gãy cánh hay con thú bị nhốt trong chuồng. Nhưng tù nhân Nguyễn Văn Thuận vẫn để lại cho ta tấm gương xán lạn của một người đầy óc sáng tạo, chỉ vì yêu tổ quốc Việt Nam với một tình yêu nồng nàn tha thiết. Kết luận Và để kết luận, tôi xin mượn lời của Đức Cố Hồng Y Phan-xi-cô Xa-vi-ê Nguyễn Văn Thuận qua bài thơ chính ngài sáng tác như một lời nhắn gửi mỗi anh chị em chúng ta. Bài thơ mang tựa đề “Con có một Tổ Quốc” : Tiếng chuông ngân trầm, Việt Nam cầu nguyện. Tiếng chuông não nùng, Việt Nam buồn thảm. Tiếng chuông vang lừng, Việt Nam khởi hoàn. Tiếng chuông thanh thoát, Việt Nam hy vọng. Con có một tổ quốc : Việt Nam, quê hương yêu quý ngàn đời. Con hãnh diện, con vui sướng. Con yêu non sông gấm vóc, con yêu lịch sử vẻ vang. Con yêu đồng bào cần mẫn, con yêu chiến sĩ hào hùng. Sông cuồn cuộn, máu chảy cuộn hơn. Núi cao cao, xương chất cao hơn. Đất tuy hẹp, nhưng chí lớn. Nước tuy nhỏ, nhưng danh vang. Con phục vụ hết tâm hồn, Con trung thành hết nhiệt huyết. Con bảo vệ bằng xương máu, Con xây dựng bằng tim óc. Vui niềm vui đồng bào, Buồn nỗi buồn của dân tộc. Một nước Việt Nam. Một dân tộc Việt Nam, Một tâm hồn Việt Nam. Một văn hoá Việt Nam. Một truyền thống Việt Nam. Là người Công Giáo Việt Nam, Con phải yêu Tổ quốc gấp bội. Chúa dạy con, Hội Thánh bảo con, Cha mong giòng máu ái quốc, Sôi trào trong huyết quản con.
Nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn, Thánh lễ 20 giờ, ngày 30 tháng 12 năm 2012 Pascal Nguyễn Ngọc Tỉnh ofm Địa chỉ email mới : pascaltinh2011@gmail.com